Các quy định của pháp luật về xâm hại tình dục trẻ em

Nguồm: hình ảnh Internet
Tôi có con gái đang tuổi đến trường. Tôi rất lo sợ khi thời gian gần đây các phương tiện thông tin đại chúng liên tục cảnh báo đến loại hình tội phạm xâm hại tình dục trẻ em (XHTDTE), thậm chí với các em gái còn rất nhỏ tuổi. Đề nghị quý báo cho biết pháp luật nước ta quy định như thế nào đối với loại tội phạm này?

XHTDTE hiện đang là một vấn đề đáng lo ngại đối với đại bộ phận những người làm cha làm mẹ có con nhỏ. Gần đây xuất hiện rất nhiều vụ việc liên quan đến hành vi xâm hại tình dục đối với những bé gái nhỏ. Những kẻ biến thái đã lợi dụng sự ngây thơ, khờ dại của các bé để thực hiện hành vi đồi bại, gây ảnh hưởng rất xấu đến đời sống tinh thần của các cháu.

XHTDTE thể hiện qua các hành vi như: hiếp dâm trẻ em, cưỡng dâm trẻ em, giao cấu với trẻ em, dâm ô với trẻ em… Các tội phạm này đều có đặc điểm chung là xâm phạm đến sức khỏe, sự phát triển bình thường về sinh lý, thể chất, danh dự, phẩm giá, đồng thời xâm phạm đến quyền bất khả xâm phạm về tình dục của trẻ em. Trong nhiều trường hợp, XHTDTE còn gây ảnh hưởng xấu đến trật tự, an toàn xã hội.

Nhiều vụ việc đã để lại hậu quả vô cùng nghiêm trọng, khiến trẻ em giảm sút sức khỏe, suy nhược thần kinh, hoảng sợ, bỏ học… ảnh hưởng xấu đến sự phát triển tâm sinh lý một cách bình thường của  trẻ.

Trong từng trường hợp phạm tội, tùy thuộc vào hành vi phạm tội cụ thể, tương ứng với mỗi tội danh mà Bộ luật Hình sự nước ta quy định mức hình phạt khác nhau: thấp nhất từ 6 tháng đến 3 năm tù (tội dâm ô với trẻ em – Điều 116), cao nhất có thể lên đến tù chung thân (tội cưỡng dâm trẻ em – Điều 114) hoặc tử hình (tội  hiếp  dâm trẻ em – Điều 112).

Để đấu tranh phòng ngừa và hạn chế loại tội phạm này một cách hiệu quả, rất cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa gia đình, nhà trường và xã hội. Người lớn cũng cần trang bị cho trẻ kiến thức và ý thức  tự  bảo vệ mình.

“Khoảng trống” trong pháp luật bảo vệ trẻ em

Về bảo vệ, chăm sóc trẻ em và công tác đấu tranh phòng, chống tội phạm xâm hại tình dục trẻ em có tới 9 cơ quan chịu trách nhiệm, gồm: Bộ Lao động-Thương binh và Xã hội, Bộ Giáo dục và Đào tạo, Bộ Tư pháp, Bộ Y tế, Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, Bộ Công an, Viện Kiểm sát nhân dân tối cao, Tòa án nhân dân tối cao. Chín cơ quan này đã cùng ngồi lại tập trung phân tích, làm rõ và đề xuất các giải pháp thiết thực để nâng cao hiệu quả công tác phòng ngừa, đấu tranh, cách phòng chống tội phạm xâm hại tình dục trẻ em.

Theo Thứ trưởng Đào Hồng Lan, pháp luật về bảo vệ trẻ em còn có nhiều “khoảng trống”. Pháp luật hình sự còn bỏ sót một số hành vi xâm hại tình dục trẻ em nghiêm trọng như: Tàng trữ ấn phẩm khiêu dâm trẻ em, chưa quy định cụ thể các hành vi thuộc tội danh dâm ô đối với trẻ em. Đặc biệt, pháp luật tố tụng hình sự quy định thủ tục điều tra, truy tố, xét xử các vụ án bạo lực, xâm hại trẻ em chưa chú trọng đầy đủ đặc tính dễ bị tổn thương của trẻ em là nạn nhân của xâm hại.

Ông Nguyễn Hải Phong, Phó Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao cũng thừa nhận việc xử lý các vụ việc xâm hại trẻ em đang gặp những khó khăn nhất định. Tội phạm dâm ô đối với trẻ em thường ít để lại dấu vết, nạn nhân càng nhỏ tuổi thì việc thu thập chứng cứ lại càng khó khăn hơn. Với những trường hợp này, để thu thập chứng cứ, tiến tới khởi tố vụ án, khởi tố bị can, truy tố, xét xử thường phức tạp.

“Đối với hành vi có dấu hiệu phạm tội dâm ô đối với trẻ em quy định tại điều 116 Bộ luật Hình sự, cơ quan ban hành pháp luật cần phải cụ thể hóa khái niệm, phải giải thích rõ ràng, cụ thể hơn về thế nào là hành vi dâm ô trong các văn bản pháp luật hiện hành. Đây là cơ sở quan trọng để cơ quan điều tra, viện kiểm sát, tòa án, luật sư, cũng như toàn xã hội có căn cứ để xác định hành vi, đấu tranh với loại tội phạm dâm ô đối với trẻ em, ” ông Nguyễn Hải Phong đề xuất.

Trong thực tế, việc xử lý vi phạm hành chính về xâm hại trẻ em ít được thực hiện mà chủ yếu tập trung vào các vi phạm hình sự nên tính phòng ngừa, răn đe yếu. Bên cạnh đó, các quy trình và hướng dẫn cụ thể về hỗ trợ và bảo vệ trẻ em là nạn nhân, nhân chứng của bạo lực, xâm hại còn thiếu. Quy định xử lý các cơ quan, tổ chức, cá nhân không tố cáo, tố giác hành vi xâm hại trẻ em; không thực hiện hoặc thực hiện chậm trễ trách nhiệm bảo vệ trẻ em khi trẻ em bị xâm hại vẫn chưa có. Đây là những “khoảng trống” trong luật pháp về bảo vệ trẻ em cần được hoàn thiện trong thời gian tới.

Để bảo vệ chính con em mình, gia đình cần có sự quan tâm nhất định đến các cháu, thường xuyên hỏi han các cháu, chú ý đến những biểu hiện nhỏ nhất của các cháu. Nếu phát hiện các cháu có dấu hiệu bất thường nào về tâm sinh lý, cần tìm hiểu rõ nguyên nhân, động viên chia sẻ với các cháu để tránh tình trạng các cháu sợ hãi, không dám nói sự thật với người khác. Hãy đưa tay về phía các con, nắm lấy bàn tay các con trước để các con có điểm tựa vượt qua mọi sợ hãi.

Theo văn phòng luật sư Bình Tân.

Bình luận